Muôn tâu Ngọc Hoàng,
Thần táo trần gian.
Muôn vàn gian khó,
Trên mạng hay hù.
Không nơi cư ngụ,
Không lò hỏng bếp.
Táo lạnh muốn chết.
Hôm nay gần Tết
Triệu tập Vương hội
Ngọc Hoàng mời gọi
Thần Táo đến nơi,
Dừng Bưới Giang Hồ
Chiều nay sương gió, lữ khách dừng bên quán xưa
Mơ màng nghe tiếng chuông chiều, vương về bên quán tiêu điều
Vầng trăng hoen úa, như lá vàng rơi cuối thu
Lững lờ soi mấy hàng cây u sầu đang ngắm trời mây
… Ngày nào xa khi dấn bước trong phong sương
Từng bầy én tung bay muôn ngàn hướng
Dừng đây nơi cũ nghe tiếng diều trong gió thu
Vương hòa nên khúc nhạc thơ, tâm hồn ta lắng nguồn mơ
… Tới đây nơi xưa
Gió êm êm đưa
Áng mây trôi tới xa xôi khuất nơi sau đồi
Quán tranh xiêu xiêu
Chốn đây cô liêu
Nhắc cho ta biết bao nhiêu dáng xưa yêu kiều


