Chiều nay sương gió, lữ khách dừng bên quán xưa
Mơ màng nghe tiếng chuông chiều, vương về bên quán tiêu điều
Vầng trăng hoen úa, như lá vàng rơi cuối thu
Lững lờ soi mấy hàng cây u sầu đang ngắm trời mây
… Ngày nào xa khi dấn bước trong phong sương
Từng bầy én tung bay muôn ngàn hướng
Dừng đây nơi cũ nghe tiếng diều trong gió thu
Vương hòa nên khúc nhạc thơ, tâm hồn ta lắng nguồn mơ
… Tới đây nơi xưa
Gió êm êm đưa
Áng mây trôi tới xa xôi khuất nơi sau đồi
Quán tranh xiêu xiêu
Chốn đây cô liêu
Nhắc cho ta biết bao nhiêu dáng xưa yêu kiều
Tôi muốn mình tìm đến thiên nhiên
Tôi muốn sống như loài hoa hiền
Tôi muốn làm một thứ cỏ cây
Vui trong gió và không ưu phiền
Tôi muốn mọi người biết thương nhau
Không oán ghét không gây hận sầu
Tôi muốn đời hết nghĩa thương đau
Tôi muốn thấy tình yêu ban đầu
Em có thấy hoa kia mới nở
Trong giây phút nhưng đẹp tuyệt vời
Như hạnh phúc thoáng qua mất rồi
Giờ đâu còn tìm được nét vui
1- I come from the dreamtime From the dusty red soil plains I am the ancient heart The keeper of the flames I stood upon the rocky shore I watched the tall ships come For forty thousand years I’ve been The first Australian
2- I came upon the prison ships Bound down by iron chains I’ve worked the land Endured the lash And waited for the rains I’m a settler I’m a farmer’s wife On a dry and barren run A convict and a free man I became Australian